bài thơ về thầy cô 20 11

20 tiếng chúc ngày Nhà giáo VN 20/11 hoặc và ý nghĩa Cùng việt nam net tìm hiểu thêm một trong những tiếng chúc hoặc và ý nghĩa sâu sắc nhất nhằm gửi cho tới những thầy cô nhân ngày Nhà giáo VN 20/11.
{keywords}
Ảnh minh họa kể từ internet

Thầy 

Con đột nhiên thấy tóc thầy bạc trắng

Bạn đang xem: bài thơ về thầy cô 20 11

Cứ tự động nhủ rằng này đó là lớp bụi phấn

Mà sao lòng xao xuyến mãi ko nguôi

Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi ...

Lớp học tập trò rời khỏi chuồn, còn thầy ở lại

Mái chèo này đó là những viên phấn trắng

Và thầy là kẻ fake đò cần thiết mẫn

Cho bọn chúng con cái triết lý tương lai

Thời gian lận ơi nài tạm dừng chớ trôi

Cho bọn chúng con cái bó tay cúi đầu thứ tự nữa

Gọi giờ thầy với toàn bộ tin tưởng yêu thương.

                                 Ngân Hoàng

Nghe thầy phát âm thơ

    Em nghe thầy phát âm bao ngày

    Tiếng thơ đỏ lòm nắng và nóng xanh xao cây quê nhà

    Mái chèo nghe vọng sông xa

    Êm êm ái như giờ của bà năm xưa

    Nghe trăng thuở động tàu dừa

    Rào rào nghe gửi trận mưa thân thích trời

    Thêm yêu thương giờ hát u cười

    Yêu thơ em thấy khu đất trời đẹp nhất ra…

                                 Trần Đăng Khoa

Không đề

    Cầm cây viết lên lăm le viết lách một bài xích thơ

    Chợt ghi nhớ rời khỏi ni là ngày mái ấm giáo

    Chợt xấu xa hổ cho tới những thứ tự cao ngạo

    Thì rời khỏi con cái cũng tương tự từng ấy người.  

    Cầm cây viết lên điều thứ nhất con cái nghĩ

    Đâu là phụ thân, là u, là thầy…

    Chỉ là những xúc cảm vu vơ, tầm thông thường, nhỏ nhặt…

    tường khi nào con cái rộng lớn được,  

    Thầy ơi ! Con viết lách về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”

    Lại “kính mến”, lại “hy sinh thì thầm lặng”…

    Những con cái chữ túc tắc xếp thẳng

    Sao lại quặn lên những fake bịp bợm cho tới tua người.

    Đã vô cùng chiều bến xe cộ vắng ngắt quạnh hiu

    Chuyến xe cộ sau cuối chính thức lăn kềnh bánh

    Cửa tuột xe cộ ù ù dông tố mạnh

    Con đàng trôi về phía chẳng là nhà…  

    Mơ màng nghe giờ cũ ê a

    Thầy ngay gần lại trở thành bóng hình vô cùng thực

    Có những điều vô nằm trong giản dị

    Sao mãi giờ con cái mới mẻ nhìn thấy.  

                               Nguyễn Thị Chí Mỹ

    Tri thức thời xưa quay về phía trên,

    Ân tình sâu sắc nặng nề của cô ý thầy!

    Người đem khả năng chiếu sáng soi đời trẻ;

    Lái chuyến đò chiều lịch sự bến đây?

    Đò cho tới vinh quang quẻ điểm khu đất lạ;

    Cám ơn người đang được lái đò hay!

    Ơn này trò mãi ghi nhập dạ…

    Người đã hỗ trợ con cái vượt lên trên đắng cay!

                          Nguyễn Trung Dzũng

{keywords}

Ảnh minh họa kể từ internet

Thưa Thầy

    Thưa thầy, bài học kinh nghiệm chiều nay

    Con chẳng chú ý ngoài cửa ngõ lớp

    Dưới gốc phượng già nua, ở nghe chim hót

    Con hóa bản thân trở thành bướm và hoa

    Thưa thầy bài xích tập luyện hôm qua

    Con bỏ vô ngăn khóa kín

    Mải lượn lờ bám theo từng vòng sóng

    Cái té điệu đàng, Sảnh trượt patin

    Thưa thầy, mặt mày ly coffe đen

    Con thắp thời hạn vày sương thuốc

    Sống cho bản thân mình và ko khi nào mơ ước

    Mình được xem là ai? Tôi được xem là ai?

    Thưa thầy, qua quýt ngõ mái ấm thầy khuya nay

    Con vẫn thấy một vầng trăng rét sáng

    Thầy ngồi mặt mày bàn bằng phẳng lặng

    Soạn bài xích nhập giờ ho khan

    Thưa thầy, nghĩ rằng nhận: điều giản đơn

    Sao con cái học tập hoài ko thuộc

    Để giờ đây Lúc con cái hiểu được

    tường làm thế nào tạ lỗi nằm trong thầy

                                        Tạ Nghi Lễ

Cô ơi

    Rời cái ngôi trường thân thích yêu

    Bao năm rồi cô nhỉ?

    Trong em luôn luôn ứ lại

    Lời dạy dỗ bảo của cô

    Ngày ấy nhập mùa thu

    Cách chân em rộn ràng...

    Cô ko tiếng kể từ giã

    Xa ngôi trường tự động khi nào

    Em tưởng chừng như chiêm bao

    Cô về đâu, chẳng biết?

    Vẫn vang tiếng tha bổng thiết

    Từ giọng cô vơi hiền

    Thời gian lận bước triền miên

    Cô ko thứ tự xoay lại

    Chúng em ghi nhớ cô mãi

    Mong thấy cô trở về

    Lúc xưa cô che chở...

    Nay bọn chúng em ranh lớn

    Ngày tách ngôi trường ngay gần đến

    Bao giờ tái ngộ cô?!

                                      Thảo Thảo

Thầy và chuyến đò xưa

    Lặng xuôi năm mon êm ái trôi

    Con đò kể chuyện 1 thời vô cùng xưa

    Rằng người chèo lái đón đưa

    Mặc cho tới lớp bụi phấn thân thích trưa rơi nhiều

    Bay lên tựa những cánh diều

    Khách thời xưa ê không ít lãng quên

    Rời xa cách bến nước quên tên

    Giờ sông vắng ngắt lặng buồn tênh giờ cười

    Giọt sương rơi đậm mặt mày đời

    Tóc thầy bạc White thân thích trời chiều đông

    Mắt thầy mỏi mòn xa cách trông

    Cây chơ vơ đứng thân thích loại thời hạn...

                                              Nguyễn Quốc Đạt

{keywords}

Ảnh kể từ internet

Người lái đò

    Một đời người - một loại sông...

    Mấy ai thực hiện kẻ đứng nom bờ bến,

    "Muốn qua quýt sông cần lụy đò"

    Đường đời muôn bước cậy nhờ người fake...  

    Tháng năm dầu dãi nắng và nóng mưa,

    Con đò trí thức thầy fake nhiều người.

    Qua sông gửi lại nụ cười

    Tình yêu thương nài tặng người thầy kính thương.

    Con đò mộc - cái đầu sương

    Mãi bám theo tao từng muôn phương vạn ngày,

    Khúc sông ấy vẫn còn đấy đây

    Thầy fake tiếp những đò đẫy qua quýt sông...

                                            Thảo Nguyên

Lời ru của thầy

    Mỗi nghề nghiệp sở hữu một tiếng ru

    Dở hoặc thầy cũng lựa chọn ru khúc này

    Lời ru của dông tố color mây

    Con sông của u đàng cày của cha

    Bắt đầu loại tuổi hạc lên ba

    Thầy ru điệp khúc quê mái ấm cho tới em

    Yêu rồi cũng ghi nhớ yêu thương thêm

    Tình yêu thương chẳng sở hữu bậc thềm cuối đâu!

Xem thêm: buffet chay gần đây

    Thầy ko ru đầy đủ ngàn câu

    tường con cái chữ cũng đứng sau cuộc đời

    Tuổi thơ em sở hữu một thời

    Ước mơ thì rộng lớn như trời, ngàn năm

    Như ru ánh lửa nhập hồn

    Cái hoa nhập lá, loại chồi nhập cây

    Thầy ru không còn cả mê mệt say

    Mong cho tới trọn vẹn ước mơ đẫy của em.

    Mẹ ru em ngủ tròn trặn đêm

    Thầy ru Lúc mặt mày trời lên từng ngày

    Trong em phân tử chữ xếp dày

    Đừng quên u vẫn thắc mắc gầy gò phân tử cơm

    Từ nhập vòm đuối ngôi trường

    Xin tiếng ru được dẫn đàng em đi

    (Con đàng thầy tưởng song khi

    Tuổi thơ lăn kềnh một vòng bi cho tới rồi!)

    Hẳn là thầy cũng già nua thôi

    Hóa thân thích vào cụ thể từng cuộc sống những em

    Thì mặc dù phấn White bảng đen

    Hành trang ấy đầy đủ thầy lấy bám theo mình

                                               Đoàn Vị Thượng

Xin lỗi những em

    Tôi đâu cần người thực hiện nông

    Cày đoạn tiến công giấc say nồng một hơi

    Chuông reo tan buổi dạy dỗ rồi

    Còn nghe ray rứt nỗi đời ko yên lặng.

    Trách bản thân đứng trước những em

    Dửng dưng cả giờ hồn nhiên gọi: Thầy!

    Rụng dần dần bám theo lớp bụi phấn bay

    Ước mơ một thuở căng đẫy tuổi hạc xanh

    Dẫu là tiếng giảng của mình

    Cơn ho chợt cho tới vô tình tách ngang

    Dẫu là tiết học tập một vừa hai phải tan

    Cách qua quýt cửa ngõ lớp song thứ tự hụt hơi!

    Hiểu dùm tôi những em ơi

    Giấu bao ám ảnh ranh nguôi từng giờ

    Cảnh đời chộn rộn chào bán mua

    Áo cơm trắng này dễ dàng chi đùa với ai.

    Vờ quên cuộc sống đời thường mặt mày ngoài

    đa phần điều xa cách kỳ lạ phát biểu hoài riết quen

    Dở hoặc, yêu thương ghét bỏ, White đen

    Còn bao thực sự đang được nom trực tiếp đâu

    Ai còn dằn lặt vặt tối sâu

    Trong từng sợi tóc mất màu truân chuyên

    Thật lòng tạ lỗi những em

    Hiểu rời khỏi Lúc đang được lớn mạnh mai này!

                                              Trần Ngọc Hưởng

{keywords}

Ảnh kể từ internet

Con với thầy   

    Con với thầy

    Người dưng nước lã

    Con với thầy

    Khác nhau thế hệ

    Đã rất nhiều lần tôi tự động căn vặn mình

    Mười bao nhiêu ngàn ngày ko gặp gỡ lại

    Những giáo viên dạy dỗ tôi ngày thơ dại

    Vẫn chúng tôi dằng dặc hành trình

    Vẫn bám theo tôi những tiếng động viên

    Mỗi Lúc tôi lầm lỡ

    Vẫn bám theo tôi những tiếng nhắc nhở

    Mỗi Lúc tôi tìm kiếm ra vinh quang quẻ...

    Qua buồn vui vẻ, qua quýt những thăng trầm

    Câu vấn đáp sáng sủa lên lấp lánh

    Với tôi thầy ký thác

    Thầy gửi tôi khát vọng người cha

    Đường vẫn lâu năm và xa

    Thầy giáo cũ đón tôi từng bước!

    Từng bước một tôi bước

    Với kỷ niệm thầy tôi...

                                  Phạm Minh Dũng

Bụi phấn xa cách rồi

    Ngẩn ngơ chiều Lúc nắng và nóng vàng phai

    Thương ghi nhớ thời xưa ngất ngưởng hồn

    Một bản thân tha thẩn đi kiếm lại

    Một thông thoáng mùi hương xưa bên dưới cái trường

    Cho dẫu xa cách rồi vẫn thương nhớ,

    Nầy bàn và ghế cũ, nầy sản phẩm me

    Bảng đen kịt ở ghi nhớ người các bạn trẻ

    Bụi phấn xa cách rồi... gửi chút hương!

    quý khách hàng cũ giờ đây xa cách tôi lắm

    Mỗi đứa một điểm cách trở rồi!

    Cuộc đời cũng tương tự trang sách

    Thư viện mênh mông, ghi nhớ mặt mày trời!!!

    Nước đôi mắt giờ đây nhằm ghi nhớ ai???

    Đăm chiêu cho tới năm mon hững hờ xa

    Tìm đâu hình bóng còn vương vãi lại?

    Tôi ghi nhớ thầy tôi, ghi nhớ... xót xa!

    Như còn gần đây giờ giảng bài

    Từng trang giáo án vẫn còn đấy nguyên

    Cuộc đời cho tới dẫu về muôn nẻo

    Vẫn ghi nhớ thầy ơi! Chẳng thể quên!!!

                                       Thái Mộng Trinh

Thầy

    Cơn dông tố vô tình thổi mạnh sáng sủa nay

    Con đột nhiên thấy tóc thầy bạc trắng

    Cứ tự động nhủ rằng này đó là lớp bụi phấn

    Mà sao lòng xao xuyến mãi ko nguôi

    Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi ...

    Lớp học tập trò rời khỏi chuồn, còn thầy ở lại

    Mái chèo này đó là những viên phấn trắng

    Và thầy là kẻ fake đò cần thiết mẫn

    Cho bọn chúng con cái triết lý tương lai

    Thời gian lận ơi nài tạm dừng chớ trôi

    Cho bọn chúng con cái bó tay cúi đầu thứ tự nữa

    Gọi giờ thầy với toàn bộ tin tưởng yêu thương ...

                                     Ngân Hoàng

{keywords}
Ảnh kể từ internet

Khi thầy về hưu

    Cây phượng già nua treo ngày hạ bên trên cao

    Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:

    "Các con cái ráng… trong năm này hè cuối cấp…"

    Chút nghẹn ngào… lớp bụi phấn vỡ lao xao.

    Ngày ngày hôm qua hoặc tự động mon năm nào

    Con nao nức phi vào ngôi trường trung học

    Thương cây lúa hóa thân thích kể từ phân tử thóc

    Thầy ươm mùa vàng, khu đất vọng đồng dao.

    Mai thầy về, Sảnh ngôi trường cũ ở đau?

    Hay nỗi ghi nhớ lấp vùi bám theo cát bụi?

    Dẫu đắng cay, dẫu trăm ngàn nhức tủi

    Nhọc nhằn này thầy gửi lại ngày sau?

    Mai thầy về, mùa gọi nắng và nóng lên cao

    Vai áo bạc như color trang vở cũ

    Con ham muốn gọi sao lòng nhức nghẹn ứ

    Đã bao thứ tự con cái ngỗ ngược thầy ơi!

                                              Lá Me

Lời trầm thầy tôi

    Có những chiều hè, phượng đỏ lòm rơi

    Còn đâu năm cũ, chuẩn bị qua quýt rồi.

    Thương người các bạn cũ, ân sâu sắc nặng

    Nhớ lại thầy xưa, tình chẳng phôi.

    Muốn được cho tới chuồn, thầy cần có

    Tâm trở thành tiếp nhận, lẽ trò tôi.

    Cho ko cần rơi rụng, tình muôn thuở.

    Nhận được đời vui vẻ, nghĩa thế thôi.

Xem thêm: phim xã hội đen hồng kông 2022

                                   Phạm Duy Cầu

Phương Chi (sưu tầm)

10 tiếng chúc ngày 20/11 cụt gọn gàng nhất vày Tiếng Anh

10 tiếng chúc ngày 20/11 cụt gọn gàng nhất vày Tiếng Anh

Nhân ngày Nhà giáo VN 20/11, nằm trong việt nam net tìm hiểu thêm một trong những tiếng chúc vày Tiếng Anh hoặc và ý nghĩa sâu sắc nhất nhằm gửi cho tới những thầy cô.

Những tiếng chúc ngày 20/11 giành cho u, phu nhân và tình nhân là giáo viên Dưới đó là tuyển chọn lựa chọn những tiếng chúc đặc biệt quan trọng dành riêng tặng cho tới u, phu nhân hoặc tình nhân là nghề giáo nhân ngày Nhà giáo VN 20/11.