câu thơ về cha mẹ

messenger

Thiều Hoa » Blog » Thơ hay » Chọn thanh lọc 55+ bài bác thơ về phụ vương u hoặc, xúc động triệu ngược tim

Bạn đang xem: câu thơ về cha mẹ

Cùng Thieuhoa share những bài bác thơ về phụ vương u hoặc nhất tại đây nhằm lựa chọn cho chính bản thân mình bài bác thơ yêu thương quí các bạn nhé ! Mỗi bài bác thơ tiềm ẩn tâm tư tình cảm tình thương của những người ghi chép, truyền đạt thông điệp ý nghĩa sâu sắc về tình thương phụ vương con cái, u con cái – mái ấm gia đình linh nghiệm.

"Nước biển cả mênh mông ko đong chan chứa tình mẹ/ Mây trời lồng lộng ko phủ kín công cha". Viết về công huân, tình nghĩa của u phụ vương chẳng sở hữu câu kể từ nào là hoàn toàn có thể thao diễn miêu tả không còn. Với niềm xúc cảm vô bờ nằm trong lòng hàm ơn thành tâm của những người dân con cái giành cho phụ mẫu, chăm sóc dục, những bài bác thơ về u phụ vương hoặc vẫn thành lập và hoạt động. Sau phía trên, Thieuhoa van share nằm trong quý người hâm mộ những bài bác thơ hoặc nhất. Cùng share các bạn nhé !

1. TOP những bài bác thơ về phụ vương u ngắn ngủn gọn gàng tuy nhiên thâm thúy sắc

Cùng Thieuhoa share những bài bác thơ về phụ vương u hoặc nhất tại đây nhằm lựa chọn cho chính bản thân mình bài bác thơ yêu thương quí các bạn nhé ! Mỗi bài bác thơ tiềm ẩn tâm tư tình cảm tình thương của những người ghi chép, truyền đạt thông điệp ý nghĩa sâu sắc về tình thương phụ vương con cái, u con cái – mái ấm gia đình linh nghiệm.

tho-ve-cha-me-01

Thơ về phụ vương u ngắn ngủn gọn

Nghĩa u, tình cha

Tác giả: Đồng Văn Thanh

Trọn một đời phụ vương u siêng lo
Bầy con cái thơ, sớm chiều vụng trộm dại
Bao tự khắc đau khổ, oằn vai nhẫn nại
Cho cuộc sống, từng chén cơm thơm sực.

Nhớ thời trước, cuộc chiến tranh lửa đạn
Cha lên đàng khử giặc, trừ gian
Còng sườn lưng u, hao tâm vất vả
Nuôi con cái vày phân tử tấm, rãi khoai.

Cha về bên, nỗi lưu giữ khôn ngoan nguôi
Rời trận mạc, tay cày tay cuốc
Sắn khoai ngô, những điều thân thiện thuộc
Thân phụ vương héo gầy còm, con cái rộng lớn khôn ngoan.

Cha gồng gánh đầu bờ, cuối bến
Mẹ tảo tần con cái cáy, con cái cua
Trắng cái đầu, sớm nắng và nóng, chiều mưa
Con hiểu rõ sâu xa, tình phụ vương, nghĩa u.

Bấm ngón tay tính mùa thay cho lá
Con sững sờ, Thượng đế người ơi…!
Đời u phụ vương lao lực, xấu xa hàn
Giờ xế bóng, nhức lòng con trẻ của mình.

Con vẫn biết cuộc sống dâu bể
Thương u phụ vương, domain authority dẻ ụ mồi
Những tối khuya ngược gió máy, trở trời
Nỗi nhức nén chèn tim kiểu mẫu phụ.

Vâng con cái hiểu, từng ấy mang lại đủ
Cha u hiền hậu, nhằm phúc đời con
Vâng con cái lưu giữ, một dạ Fe son
Tình phụ kiểu mẫu vuông tròn trặn năm mon.

Ai vô tình ví núi Thái sơn
Bằng công phụ vương sương gió máy mòn mỏi ?
Nước mối cung cấp cơ sánh vày sữa u ?
Cha u bần hàn, Thượng đế đời con cái.

Cha tôi

Đời phụ vương nặng nhọc gian ngoan truân lắm
Bốn mùa mưa nắng và nóng tắm mồ hôi
Những tối nhộn nhịp từ tốn mây trôi
Giấc ngủ ko chan chứa thương con cái thơ lạnh
Bao ngày tan ròng rã mưa ko Chịu đựng tạnh.
Dáng lum khum gánh bó củi tròn
Mái tóc hằn màu sắc sương gió máy mỏi mòn
Đôi chân gầy còm cũng không hề lành lặn lặn
Bát cơm trắng ko chan chứa chấm thìa muối bột mặn
Chén canh rau xanh phụ vương nuôi nấng đời con
Xin lỗi phụ vương con cái chữ hiếu ko tròn
Chút tài mọn con cái ko tạo nên sự sự
Cha vẫn già nua con cái vẫn người con hư
Đã bao chuyến con cái hứa bản thân tiếp tục đổi
Chưa hiểu đời con cái vướng nhiều lầm lỗi
Cha vẫn là kẻ dẫn lối đời con
Con còn lưu giữ thuở bé nhỏ lon ton
Đến giờ đây con cái mức độ lâu năm vai rộng
Cha đau khổ đặc biệt – quan tâm – toan lo – vất vả
Con tự động nhắn gửi bản thân ko vấp váp té đâu phụ vương.

Trộm vía thời gian

Tác giả: Phan Thúc Định

Con thì thầm trộm vía thời gian
Mẹ Cha thất thập tuy vậy toàn với con!
Nhân ngày nghỉ lễ trọng Vu Lan
Mượn câu thơ vụng trộm gửi ngàn yêu thương thương!

Thu về mưa gió máy dập dồn
Lá vàng gắng gượng gạo, tủi hờn lá xanh!
Cội già nua hư hỏng ảo hy vọng manh
Nguyện phân tách sắc lá nhằm giành cho con!

Nắng chiều len lét hoàng hôn
Núi rạm quầng đôi mắt đỏ lòe dồn xót xa!
Con còn tồn tại u sở hữu cha
Sá gì mưa gió máy phong thân phụ cuộc đời!

Cầu hy vọng lâu tỉ chục mươi!
Mẹ Cha là của nhằm đời của con!
Dù mang lại sông cạn đá mòn
Thâm tình, hiếu nghĩa chẳng sờn lòng con!

Công phụ vương nghĩa mẹ

Tác giả: Phong Đại

Ơn trời biển cả tấm lòng muôn trượng
Mẹ nằm trong Cha sinh chăm sóc bọn chúng con
Năm tự khắc khoải, mon mỏi mòn
Sớm khuya tảo tần héo hon một đời
Xưa bần hàn túng chẳng điểm nhằm ở
Lại nhiều con cái vay mượn nợ hóa học chồng
Cơm chẳng đầy đủ, áo cũng không
Xót Cha thương Mẹ thân thiện đồng tắm mưa
Xong mùa vụ cũng một vừa hai phải là lúc
Chủ cho tới mái ấm đôn đốc giục nợ nần
Từ bậu cửa ngõ, cho tới thân thiện sân
Kẻ đong người chở thóc dần…vơi đi
Cứ vì vậy kiên trì gian ngoan khổ
Vì những con cái vẫn cố gượng gạo mình
Cha Chịu đựng đau khổ, Mẹ hy sinh
Nhịn cơm trắng nhượng bộ áo toàn thân xác xơ
Qua bĩ đặc biệt giờ đây phương trưởng
Tuy bọn chúng con cái chẳng tướng mạo, chẳng quan
Luôn kính trọng, biết kết đoàn
Anh, em nhún nhường con cháu ngoan ngoãn nghe lời
Đã cho tới khi nghỉ dưỡng thanh thản
Cầu Mẹ Cha bầu các bạn lâu dài
Dù kiệu cổ, rước bên trên vai
Xin được miệt chuốt phụng chăm sóc Mẹ Cha.

Cầu mang lại phụ vương mẹ

(Sưu tầm)

Tháng bảy trời nhỏ phân tử ngâu
Mẹ tôi nhỏ giọt sầu đâu má đào
Chân trần bước thấp bước cao
Gánh gồng cả nỗi gian khó kiếp người

Ít khi được thấy u cười
Cơm ngày nhị bữa bón đời đàn con
Mồ hôi phụ vương cũng hao mòn
Vắt ko kịp ráo rộng lớn khôn ngoan tuổi tác hồng

Mẹ phụ vương mỏi mòn đợi trông
Thời gian ngoan thấm thoắt trong thâm tâm khát khao
Con bước chớ sở hữu thực hiện sao
Con chuồn chớ giẫm sợi nhức nhối lòng

Công danh con cái hãy thong dong
Đừng như phụ vương u lòng vòng áo cơm
Con ăn White con cái đem thơm
Công ơn phụ vương u sớm hôm che đậy đầy

Vu lan con cái khấn nguyện đây
Mẹ phụ vương như chuối chín cây từng ngày
Chưa dưng được chén nước đầy
Bát cơm trắng thịt cá dạ này nao nao

Nhớ phụ vương thương u thì đau
Biển Đông núi Thái chẳng sao sánh bằng
À ơi gió máy rụng lá vàng
Khẽ thôi kẻo va dặm ngàn thiên thu.

Nhớ tiếng u cha

Tác giả: Phan Thanh Tùng

Mẹ là biển cả cả thênh thang
Cha là ngọn núi sanh trọng thân thiện đời
Cho con cái cuộc sống đời thường tuyệt vời
Với bao no rét kể từ thời thơ ấu.
Mẹ hiền hậu dìu những giấc mơ
Cho con cái chấp cánh cất cánh vô tương lai
Ơn phụ vương nghĩa u đong đầy
Sớm hôm vất vã hao gầy còm lao tâm.
Chỉ hy vọng con cái chớ sai lầm
Sa vô cạm bẫy thăng trầm thế gian
Dòng đời sóng gió máy miên man
Con yêu thương hãy lưu giữ chớ gián trá lòng.
Tiền tài vật hóa học hư hỏng không
Chỉ là 1 trong chút phấn hồng nhưng mà thôi
Làm người bể đau khổ đơn côi
Nên con cái vẫn nắm được rồi u ơi.
Từ ni cho tới đầy đủ muôn đời
Con van ghi tự khắc những tiếng u cha
Sống luôn luôn đem những thiệt thà
Yêu tình nhân các bạn mới mẻ là chủ yếu nhân.

Tình phụ vương mẹ

Tác giả: Thịnh Nguyễn

Chưa một chuyến con cái ghi chép thơ về Mẹ
Cũng trước đó chưa từng bịa cây bút nghĩ về về Cha
Bởi tiếng thơ mặc dù thâm thúy lắng mượt mà
Cũng ko thể miêu tả chan chứa ơn nghĩa được
Hãy ví phụ vương giống như các mối cung cấp sinh sống nước
Và coi u là không gian trời xanh
Gửi mang lại con cái toàn bộ những ngọt lành
Mong con cái ấu mau cứng cáp khôn ngoan lớn
Tình phụ vương lắm ko một chuyến sóng gợn
Nghĩa u chan chứa cũng chẳng chút mưa gào
Ân nghĩa nặng nề tận biển cả thẳm trời cao
Mà ko thể cây bút nào là ghi thấu nổi.
Vai u gầy còm các giọt mồ hôi còn ngấm gối
Tóc phụ vương già nua vẫn phủ nắng và nóng màu sắc sương
Chỉ hy vọng con cái luôn luôn vẹn lối êm dịu đường
Không lạc bước thân thiện phong trần góc bể
Tình phụ vương cơ cao vời vợi là thế
Nghĩa u phía trên sao hoàn toàn có thể thâm thúy bằng?
Như biển cả thẳm ko thể thấu trời xanh
Mà ngòi cây bút miêu tả trở thành “chân lý” được?
Đã là con cái chớ nhằm mi u ướt
Cũng chớ thực hiện tổn sợ hãi cho tới lòng cha
Rồi mai phía trên ai cũng tiếp tục tuổi tác già
Tình phụ vương u vẫn mãi là “vĩnh cửu”!

Mẹ Cha

Tác giả: TiCa

Bao năm lặn lội – thân thiện Cò
Nuôi con cái, xiết nỗi gay cấn khó nhọc nhằn
Hy sinh quên cả chủ yếu thân
Sớm khuya vất vả chẳng ngần lo ngại chi.

Đoạn ngôi trường – Mẹ chi ra đi
Áo Cha sờn rách nát, quản lí gì nắng và nóng mưa
Tháng ngày…đi sớm về trưa
Đầu sương điếm cỏ – tóc xưa té màu sắc.

Con giờ – và một nỗi đau
Nuôi con cái nặng nhọc không giống nào là Mẹ_Cha
Nhớ nhiều !
Lòng lắm xót xa
Hiếu thân thiện ko đầy đủ, ni qua loa thất lạc rồi.

Cha về…cùng bóng mây trôi
Nhắn dùm với Mẹ…
” Mồ côi – Con buồn ” !

2. Những vần thơ lục chén về phụ vương u dạt dào xúc cảm

Hãy dành riêng thời hạn lắng lòng nằm trong Top những bài bác thơ lục chén về u hoặc nhất tại đây nhằm thám thính niềm xúc cảm mang lại riêng biệt bản thân các bạn nhé ! Mỗi bài bác thơ là giờ lòng của những người dân con cái dành riêng cho những người u yêu kính. Bài thơ nào thì cũng hoặc, cũng ý nghĩa sâu sắc. 

tho-ve-cha-me-02

Thơ lục chén về mẹ

Mẹ Là Tất Cả

Tác giả: Lăng Kim Thanh

Mẹ là cơn gió mùa rét thu
Cho con cái thoáng mát tiếng ru năm nào
Mẹ là tối sáng sủa trăng sao
Soi đàng chỉ lối con cái vô bến mơ

Mẹ luôn luôn mong muốn đợi chờ
Cho con cái trở thành tựu được nhờ tấm thân
Mẹ thông thường âu yếm ân cần
Bảo ban chỉ dạy dỗ những lần con cái sai

Mẹ là tia nắng và nóng ban mai
Sưởi con cái ấm lại tối lâu năm giá bán băng
Lòng con cái mừng rỡ sướng nào là bằng
Mẹ luôn luôn lân cận khó nhọc nhằn trôi đi

Mẹ ơi con cái chẳng ước gì
Chỉ hy vọng sở hữu u chuyện gì rồi cũng qua
Vui nào là vày sở hữu u cha
Tình rạm tiết mủ ruột thẩm tra yêu thương thương

Cho con cái loại sữa ngọt đường
Mẹ là độ sáng vầng dương diệu kỳ
Xua tối tăm tối qua loa đi
Mang ngày xuân đến thầm thì mặt mũi con cái.

Tình cha

Tác giả: Thương Giang

Đường xa thẳm hẻo lánh dặm ngàn
Đời phụ vương vất vả nguy hiểm thác nước.
Nhiều khi cuộc sống đời thường bấp bênh
Nẻo nào là phụ vương cho tới cũng lênh đênh thuyền…
Khó khăn treo bám chẳng yên ổn.
Đi thám thính cơm trắng áo thám thính chi phí nuôi con cái.
Con giờ đây vẫn rộng lớn khôn
Thương phụ vương, gan ruột héo hon nỗi sầu.
Cha già nua hoặc nhức hoặc đau
Lắm khi té căn bệnh, con cái đâu sở hữu gần…
Biết phụ vương phiền lòng trăm phần
Khi con cái xa thẳm hẳn người thân… ruột rà
Ước gì về được hôm qua
Về phía trên sở hữu u sở hữu phụ vương ngóng chờ…

Lòng Mẹ

Tác giả: Minh Lộc

Mẹ là tia nắng và nóng đời con
Đêm ngày đau khổ đặc biệt héo sút sắc xuân
Bấy lâu u vẫn ngấm nhuần
Những lọ gạo mắm thay đổi luân ở đời

Lo từng giấc mộng à ơi
Mảnh quần vải vóc áo những tiếng hát ru
Nhiều hôm gió máy bão mịt mù
Mái tranh giành dột nước nên thu lại gần

Nhọc nhằn u chẳng tiếc thân
Gánh đời u quẩy vai trần vẫn mang
Những tối lệ ướt sũng nhị hàng
Giàu no không nhiều đầy đủ bần hàn sang trọng u buồn

Dẫu trời nắng và nóng sụp đổ mưa tuôn
Chẳng thực hiện mang lại u nên luôn luôn cúi đầu
Là con cái chớ nhằm u sầu
Thương phụ vương lưu giữ u mon ngâu tìm tới.

Công phụ vương nghĩa mẹ

Tác giả: Minh Lộc

Mang con cái chín mon chục ngày
Bao nhiêu vất vả thời điểm ngày hôm nay vẫn tròn
Tương lai của u là con
Dưỡng con cái lớn khôn héo sút tuổi tác xuân.
Lo từng miếng áo cái quần
Bát cơm trắng thanh đạm thay đổi luân từng ngày
Những hôm chi phí không còn gạo vay
Cha con cái lại nên chuồn cày xuyên suốt trưa.
Cuộc đời biết bao nhiêu mang lại vừa
Thương con cái cha mẹ trời mưa vẫn dầm
Muốn cho vừa chén đầy đủ mâm
Vẫn là mục tiêu phụ vương thì thầm u hy vọng.
Con ơi hãy lưu giữ vô lòng
Công phụ vương nghĩa u chẳng đong vơi đầy
Mai này con cái rộng lớn dựng xây
Sinh con cái tiếp tục biết công thầy u phụ vương.

Công ơn phụ vương mẹ

Tác giả: Ngạo Thiên

Cuộc đời bao nỗi đắng cay
Nhìn về phụ vương u, lệ cay nghẹn ngào
Hôm ni nước đôi mắt tuôn trào
Nhớ ơn phụ vương u, cả đời cưu mang
Cho con cái cuộc sống đời thường vinh quang
Tương lai tươi tắn sáng sủa, muôn vàng mai sau
Tóc ni u vẫn bạc màu
Vì bao đau khổ đặc biệt, dải dầu sớm trưa
Thương con cái ko quảng nắng và nóng mưa
Thức khuya dậy sớm, mưa giông ko màng
Gian lao đau khổ đặc biệt nào là than
Cho con cái no đầy đủ, hiên ngang với đời
Con phía trên chẳng thưa nên lời
Nghẹn ngào nước đôi mắt, lòng này tự khắc ghi
Lạy phụ vương lễ bái u con cái quỳ
Công ơn trời biển cả, đời đời kiếp kiếp luôn nhớ.

Nghĩa tình u cha

Tác giả: Nguyễn Trọng Thao

Chín mon phụ vương u mong đợi,
Thai nhi cải tiến và phát triển từng ngày một rộng lớn thời gian nhanh.
Từ khi con cái được tạo hình,
Ông bà, phụ vương u hy vọng lành lặn mang lại con cái.

Hôm ni con cái vẫn vuông tròn trặn,
Chào đời, giờ khóc của con cái đầu tiên.
Và ni phụ vương được ru hời,
Mong con cái lớn khôn mang lại đời đẹp mắt xinh.

Con ơi ! Hãy lưu giữ cho chính bản thân mình,
Hết lòng bảo vệ là tình u phụ vương.
Ấy là đầy đủ nghĩa bát ngát,
Tặng con cái toàn bộ cũng chính là u cha…

Nhớ Mẹ

Tác giả: Khuyết Danh

Mưa rơi thánh thót giọt buồn
Nhớ tiếng ru u tối ngôi trường nỉ non
Mẹ ơi! Ngày mon mỏi mòn
Mắt môi giờ vẫn nhạt nhẽo son u à.

Mẹ trở về phía trời xa
Ầu ơ u vẫn mượt nhưng mà vô con
Con trở về phía hoàng hôn
Chon von kể từ thuở chân son vô đời.

Miên man về cho tới cửa ngõ người
Bao năm xuôi ngược khóc mỉm cười ngả nghiêng
Ngỡ trời đoái phận thuyền quyên
Nào hoặc vương vãi mãi lụy phiền u ơi.

Giờ phía trên sóng gió máy cuộc đời
Cho con cái hiểu kiếp thực hiện người nhiều đoan
Đoạn lìa… con cái bước sang trọng trang
Lời thư từ ấy sầu loang tím buồn!

Lục Bát Về Mẹ

Thơ: Phan Hạnh

Cả đời u vẫn theo đòi con
Nắng mưa sương gió máy mãi còn treo mang
Muối dưa nghịch tặc cảnh ngược ngang
Thơm tho trong sáng ung dung yên ổn vui

Xua chuồn bao cảnh bùi ngùi
Vì tao sở hữu u đậm mùi hương nghĩa nhân
Dũa chuốt tập luyện phiên bản thân
Giữ gìn khí phách bình an mạnh lành

Mẹ mỉm cười hoa nở tươi tắn xanh
Con mừng rỡ thấy u hiền hậu lành lặn xứng đáng yêu
Cho mặc dù cuộc sống đời thường liêu xiêu
Nhờ Người con cái nắm được điều rạm sâu

Vững tay vượt lên sóng bể dâu
Sẻ phân tách cộng đồng mức độ thương nhau thiệt lòng
Tuy ko tuyệt đối thắm hồng
Nhưng tao vẫn thấy rét nồng tình thân thiện.

>>>Xem thêm: Thơ lục chén về u - chùm thơ về u hoặc thay cho tiếng mong muốn nói

3. Chùm thơ về phụ vương u vẫn thất lạc vô nằm trong cảm động

Có nỗi nhức nào là rộng lớn vày nỗi nhức khi thất lạc chuồn phụ mẫu. Dù biết sinh, tử, căn bệnh, lão là quy luật của cuộc sống đời thường tuy nhiên thất lạc chuồn người phụ vương, người u là nỗi nhức thất lạc đuối khôn ngoan nằm trong. Những bài bác thơ ghi chép về phụ vương u vẫn thất lạc sau đó là tiếng của nước đôi mắt, của nỗi nhức khi nên dắt biệt người phụ vương, nười u thương cảm về cõi vĩnh hằng.

tho-ve-cha 2

Thơ về phụ vương u vẫn thất lạc cảm động

Đêm Nay Nhớ Lắm Cha Ơi!

(Ngọc Dung)

Lòng con cái ray rức lệ rơi khóc người
Trọng Thu Cha vẫn thoát ly đời
Lập Đông dần dần cho tới hợt hời lòng con cái.

Mẹ già nua ni cũng héo hon
Bước chuồn ko vững vàng thân thiện còn căn bệnh đau
Ngày tối rũ rượi héo nhàu
Con nhận ra u nhưng mà nhức nhối lòng.

Mai này tứ chín ngày ròng
Chúng con cái nằm trong nguyện cầu hy vọng mang lại người
Về điểm tiên giới Phật trời
Yên mừng rỡ,an lạc,bay điểm đọa đày

Hồn Cha thanh thoả cơ đây
Thoảng qua loa như gió máy như mây nhẹ nhàng nhàng
Xác thân thiện ở lại suối vàng
Chúng con cái thắp mãi nén nhang mộ phần.

Giờ phía trên xứ sở dương trần
Mẹ đang được nhức yếu ớt tấm thân thiện guộc gầy
Nhớ Cha lệ đẫm vơi đầy
Cơn nhức hành hạ và quấy rầy bủa vây hình hài.

Chắp tay quỳ bên dưới Phật đài
Qua cơn bạo căn bệnh Mẹ hoài mặt mũi con
Dù cùng nước chảy,đá mòn
Ơn Cha,nghĩa Mẹ,sắc son ghi lòng..

Khóc Mẹ 

Tác Giả: Bùi Văn Hoàng

Mẹ ơi! Con nát nhừ cõi lòng
Giọt sầu, giọt lưu giữ theo đòi loại lệ rơi
Chia ly! tiếc thương ngàn đời
Hồn con cái nhức nhối thất lạc người Mẹ yêu

Trong căn chống vắng tanh cô liêu
Lòng con cái ghi lưu giữ những điều Mẹ khuyên
Một đời chìm nổi truân chuyên
Hy sinh Mẹ gánh vẹn nguyên vẹn chữ “tình”

Tình yêu thương phân phân phát mặt mũi mình
Mẹ nâng bao cảnh điêu linh đoạn trường
Mẹ là mối cung cấp suối ngát hương
Chúng con cái tâm nguyện nối đàng u đi

Mẹ Ơi

Tác Giả: Bùi Văn Hoàng

Mẹ ơi! Mẹ thất lạc thiệt rồi
Lệ rơi con cái dắt Mẹ rời thế gian
Cõi trần đột nhiên chốc vỡ tan
Nén hương thơm đỏ lòe đôi mắt cuộn tàn vô thân

Xót xa thẳm nến rỏ từng phần
Vách quan liêu tài nở cơ hội ngăn song đường
Mẹ ơi xa thẳm cơ hội âm dương
Lưng còng quăng quật lại chiếu nệm trống trải không

Cửa mái ấm bổng chốc mênh mông
Trắng màu sắc tang phủ nhức lòng biệt ly
Kèn khuya khóc dắt Mẹ đi
Xé lòng con trẻ của mình tự khắc ghi đời đời

Đau lòng con cái lắm Mẹ ơi
Mẹ chuồn nhằm lại cõi đời nỗi đau
Tình thương vô hạn bấy lâu
Sinh trở thành chăm sóc dục bể thâm thúy nào là bằng

Mẹ trở về cõi vĩnh hằng
Ngàn thu cửu nguyên ngậm trăng người hiền
Mẹ ơi! Nay Mẹ ngủ yên
Cõi trần dáng vẻ Mẹ vẹn nguyên vẹn ngày nào…

Khóc Mẹ

Tác Giả: Bùi Văn Hoàng

Kết miếng băng tang khóc kiểu mẫu từ
Trời ơi con cái thất lạc u rồi ư?
Thời gian ngoan ly cơ hội ngàn thương nhớ
Con chẳng kịp về u lại chuồn.

Mẹ hỡi kể từ ni vĩnh biệt rồi
Cành huyên gãy sụp đổ giọt sương rơi
Mẹ như cánh hạc cất cánh về núi
Gió bến bãi trăng ghềnh mây nước trôi

Còn biết phương nào là con cái viếng thăm
Bao giờ thấy lại bóng kể từ thân
Để nghe u dạy dỗ tiếng nhân ái
“Con lưu giữ mang lại tròn trặn chữ thiện tâm!”

Công đức sinh trở thành như Thái Sơn
Làm sao con cái báo đáp rạm ân
Cúi van u thấu lòng con cái trẻ
Giọt lệ vơi chan chứa thay cho nén hương

Mây White chiều ni White từng miền
Giọt buồn sương White nhỏ mặt mũi hiên
Con nghe tang khó khăn vô màu sắc trắng
“Tai nàn nào là rộng lớn thất lạc u hiền”

Một miếng tang trăm vạn miếng sầu
Mẹ ơi tối xuống vẫn kể từ lâu
Trời cao một ánh sao rơi rụng
Con ở phía trên nhưng mà u ở đâu?

Lễ Mẹ 

Tác Giả: Bùi Văn Hoàng

Thui thủi bản thân con cái thân thiện chợ đời
Chiều ni lưu giữ Mẹ qúa chuồn thôi
Hải hà công đức như sông biển
Thiên địa thương yêu thương tựa khu đất trời
Suốt kiếp chỉ áy náy con cái trượt ngã…
Một đời quên thất lạc Mẹ thân thiện côi…
Bao người Lễ Mẹ mừng mừng rỡ chúc…
Thơ thẩn con cái ngồi khóc Mẹ thôi…

Ngày Về Thắp Hương Cha

Tác giả: Nguyễn Văn Thái

Con kể từ Quảng Trị xa thẳm xôi
Nhuộm đàng cát vết mờ do bụi về điểm phụ vương nằm

Xa phụ vương – tứ chín ngày tang
Rưng rưng con cái lễ bái, nhị sản phẩm lệ rơi

Chỉ còn dưng nén hương thơm thôi
Còn đâu năm mon phụ vương ngồi mặt mũi con

Cha chuồn, chuồn mãi…mỏi mòn
Mà con cái cứ nghĩ về mừng con cái phụ vương về

Ngày con cái nhẹ nhàng gót đàng quê
Hồn phụ vương nương cảnh đấm khê vĩnh hằng

Đau lòng con cái những tối trăng:
Nhà mặt mũi đài thưa, phụ vương sang trọng nghe nhờ

Đêm khuya văng vọng giờ thơ…
Ngẹn ngào chua chát não nùng lòng trai

Ngước coi bóng hạc Bồng lai
Con van dưng tặng cái đài, phụ vương nghe

Nhang thơm sực tưởng niệm ngày xa
Con van đầy đủ nghĩa phụng thờ Tổ Tiên.

Viết Cho Người Đã Khuất

Tác giả: Nguyễn Minh Hằng

Hôm ni, tròn trặn 100 ngày Ba đã đi được xa
Mà con cái tưởng Ba vẫn còn đấy ở đó
Mỗi tối về miên man vô gió
Con lặng lẽ buồn, lặng lẽ khóc vì như thế lưu giữ thương
Có nhiều tối con cái thức White canh trường
Hy vọng vô mơ, được bắt gặp Ba mặc dù đơn giản ảo ảnh
Nhưng kỳ vọng cũng đơn giản thất vọng
Ba vãng sinh rồi ko về lại nữa đâu
Kiếp nhân sinh sao quá cơ cầu?
Cõi trần thế âu đơn giản cõi tạm
Mọi loại vô thông thường, phút chốc vẫn vụt bay
Ai rồi cũng trãi qua loa quy luật tạo ra hoá chuẩn bị bày
Sinh – lão-bệnh-tử, lẽ đương nhiên ko rời khỏi
Đành đồng ý một thực sự ko thể đổi
Mong sao bên trên cõi vĩnh hằng
Nơi miền đặc biệt lạc, Ba được thanh thoả, bình yên ổn và giải bay.

Một Trăm Ngày

Tác giả: Diệp Ly

Một trăm ngày Tính từ lúc khi phụ vương đi
Mái mái ấm xưa còn ôm ghì nổi nhớ
Bóng dáng vẻ phụ vương từng chiều bên trên lối nhỏ
Tiếng can tre từng nhịp gõ bên trên đàng.
Cha chuồn rồi hoang phí vắng tanh một trời thương
Đêm nằm mê mị trong khúc ngôi trường nước mắt
Nghe đùa vơi với niềm nhức quặn thắt
Ảo hình họa buồn thực hiện ngờ ngạc lòng con cái.

Cha chuồn rồi tháng ngày cũng héo hon
Bao tiếc nuối thực hiện mòn mỏi ký ức
Con chông chênh với nỗi niềm day dứt
Chữ rạm tình phân tách hạn chế nẻo trần thế.

Cha chuồn rồi theo đòi mây sương dần dần tan
Con ở lại với vô vàn thương nhớ
Đường âm khí và dương khí câu hiếu thân thiện đành lỡ
Cha chuồn rồi từng miếng vỡ hồn nhức.

>>>Xem nhiều hơn: TOP 55+ bài bác thơ về u vẫn thất lạc lấy chuồn nhiều nước đôi mắt của độc giả

4. Tập thơ về ngày nghỉ lễ Vu Lan dơ lên phụ vương mẹ

Lễ Vu Lan từng năm là lễ tạ ơn, một khi chất lượng nhằm từng tất cả chúng ta lưu giữ cho tới phụ mẫu, chăm sóc dục, lưu giữ cho tới những người dân vẫn mang tới mang lại tao cuộc sống đời thường, ban mang lại tao những điều chất lượng lành lặn nhất. Để trong dịp Vu Lan báo hiếu, tao luôn nhớ dơ lên u phụ vương những tiếng tri ân thành tâm với mọi bài bác thơ về ngày Vu Lan ý nghĩa sâu sắc tại đây.

tho-ve-cha-me 3

Thơ báo hiếu phụ vương u mùa Vu Lan

LỄ VU LAN

Tác giả: Thầy giáo Hải

Nay ngày báo hiếu vu lan,
Xa thân phụ, xa thẳm u lòng man mác buồn.
Cha, u như suối,như mối cung cấp,
Cho con cái vững vàng bước bên trên muôn nẻo đàng.

Bao la, chén ngát tình thương,
Cha, u là vùng quê nhà thanh thản.
Có phụ vương, u mới mẻ sở hữu bản thân,
Sống sao lựa chọn nghĩa vẹn tình trước sau.

Xem thêm: bánh nổ quảng ngãi

Dù tóc phụ vương, u thay đổi màu sắc,
Sức tàn, lực kiệt, nhức nhức cuối đời.
Chăm áy náy, phụng chăm sóc ai ơi!
Ơn, nghĩa phụ vương, u biển cả trời mênh mông.

Lớn lên lấy bà xã, theo đòi ông xã,
Đừng quên phụ vương, u vì như thế công sinh trở thành.
Mẹ, phụ vương bến đỗ mạnh khỏe,
Bao năm nuôi dạy dỗ, học tập gian khó.

Tình thương phụ vương u gửi trao,
Phận thực hiện con cháu lẽ nào là lại không?
Tình u như nắng và nóng mai hồng,
Cha như ánh lửa tối nhộn nhịp bập bùng!

VU LAN NHỚ MẸ

Tác giả: Nga Vũ

Hôm qua loa mưa cất cánh White trời
Cõng theo đòi nỗi lưu giữ vô đời Mẹ ơi!
Đỉnh phù vân gió máy đùa vơi
Con về thâm nhập lạnh lẽo đơn độc buốt lòng

Vu Lan về Mẹ biết không?
Hoa hồng bạc cánh vời coi chân trời
Bể dâu nghiêng cả một đời
Mẹ quang gánh không còn chẳng tiếng thở than

Mẹ ơi! sáu mùa Vu Lan
Áo con cái White với khăn tang lạnh lẽo lùng
Ba mươi năm Mẹ thuỷ chung
Nhớ người lạc bước mịt mùng khơi xa

Cha chuồn biền biệt giang hà
Nhóc nheo tám đứa Mẹ tha bổng la buồn
Gánh trà ngọt nước đôi mắt tuôn
Chắt chiu từng chút khởi nguồn tương lai

Mẹ ơi! nước đôi mắt sớm mai
Cúi đầu lưu giữ Mẹ phân tách nhị nỗi buồn
Thương phụ vương thương u gốc nguồn
Mẹ ơi! con cái khóc….mưa luồn vô tim!

NỖI LÒNG VU LAN

Tác giả: Hạ Buồn

Nhẹ nhàng nghênh đón thu sang
Khí trời man đuối, sắc vàng lả lơi
Miên man niềm lá rụng rơi
Yêu thương kết nối, tình đời nở hoa.

Chạnh lòng bao nỗi xuýt xoa
Phận duyên day dứt vỡ òa phân tử ngâu
Công phụ vương, nghĩa u dày, sâu
Nuôi con cái lớn khôn, dãi dầu nắng và nóng mưa.

Ngước trời điểm không còn sao thưa
Đáp đền rồng phụ kiểu mẫu vẫn ko thể tròn
Sinh trở thành ân tựa núi non
Gian lao chăm sóc dục mòn mỏi trí tâm.

Rưng rưng ngấn lệ tình thâm
Dốc lòng báo hiếu lặng thì thầm xót xa
Tủi lòng còn u thất lạc cha
Áo chuyển vận hoa đỏ… trầm kha nỗi niềm.

Lung linh tình u vô tim
Nâng niu phụng chăm sóc, cần thiết thám thính đâu xa thẳm !
Biển trời lồng lộng hoan ca
Vu Lan báo hiếu… đậm nhưng mà nghĩa ân.

VU LAN (THƠ CHÂM BIẾM)

Tác giả: Hoàng Trọng Lợi

Còn sinh sống thì chẳng mang lại ăn
Đến khi bị tiêu diệt mới mẻ thực hiện văn tế ruồi
Nguôi ngoai chi cái kiếp người
Sống thì quăng quật đem bị tiêu diệt thời kinh doanh

Nói thì giọng yến giọng oanh
Bảo nuôi phụ vương u thì anh rụt vòi
Nói rời khỏi tỵ nạnh người ta
Làm lễ báo hiếu nhằm nhưng mà cầu thân

Mỗi năm có duy nhất một lần
Mời khách hàng cho tới dự góp phần kết giao
Phong bao tièn cúng nhiều sao
Kinh doanh hợp lí chi phí vào bên trong túi ta

Cuộc sinh sống ngày 1 xa thẳm hoa
Nhưng nhưng mà nhân ngãi vẫn chính là trước tiên
Mong mang lại cuộc sống đời thường ngoan ngoãn hiền
Tu nhân tích đức trở thành tiên vô nhà

Thứ nhất là tu bên trên gia
Thứ nhì bên trên chợ loại thân phụ bên trên chùa
Đừng nhằm vàng bạc quăng quật bùa
Quên chuồn nhân ngãi thừa kế ngàn năm.

MÙA VU LAN NHỚ MẸ

Tác giả: Hà Thanh Hoa

Có ai rộng lớn u bên trên đời
Yêu thương, phiền lòng, ngọt bùi mang lại con
Ơn chín mon u cưu mang
Sinh trở thành, chăm sóc dục non ngàn sánh đâu!

Vì con cái chẳng quản lí dãi dầu
Trải bao mưa nắng và nóng nào là đâu sá gì
Dõi theo đòi từng bước con cái đi
Lúc một vừa hai phải lẫm chẫm cho tới khi cứng cáp.

Thời gian ngoan nhuộm làn tóc xanh
Thành white color tuyết nhằm hồng đời con
Vu Lan soi ánh trăng tròn
Nguyện tâm báo hiếu mãi còn u yêu!

NHỚ CHA MÙA VU LAN

Tác giả: Đức Trung – TĐL

Nhớ chiều hôm ấy Cha đi
Cha phía trên võng thì thầm thì với con
Lòng Cha vẫn thấy mừng rỡ hơn
Quanh Cha rất đầy đủ con cháu con cái xum vầy

Cha giơ nhẹ nhàng cánh tay gầy
Hươ vô ko khí…vẫy tay từng người
Rồi Cha khe khẽ mỉm cười
Cháu con cái người nào cũng lệ rơi ròng rã ròng…!

Cha về điểm ấy hư hỏng không
Làm tròn trặn đạo lý – một vừa hai phải xong xuôi kiếp Người !
Hôm ni viếng mộ Cha ơi !
Lòng con cái van lưu giữ đời đời kiếp kiếp Fe son

Những tiếng Cha nhắn gửi con cháu con
Khắc ghi mãi mãi lòng son ko nhòa !
Nhớ Cha con cái ghi chép vần thơ
Những hy vọng bắt gặp được vô mơ…Cha về !

LỄ CHÙA NGÀY VU LAN

Tác giả: Đức Ngọc

Hôm ni..con cái tới..lễ chùa
Tạ ơn Cha Mẹ nhân mùa Vu Lan
Vì rằng ở dưới trần gian
Không còn Cha Mẹ sẻ san tâm tình

Vu Lan nhớ Mẹ Cha mình
Một thời đói khổ..bóng hình có nhau
Ngày xưa bữa cháo bữa rau
Mẹ Cha mừng rỡ vẻ thắm màu thủy chung

Bao năm vất vả muôn trùng
Mẹ Cha bươn chải..chân lắc gót mòn
Một lòng một dạ sắc son
Vì đàn con cái nhỏ chẳng còn ngại chi

Một ngày…lặng lẽ…ra đi
Miếng no ko đủ…đôi khi đói lòng
Cả đời luôn luôn sống sạch trong
Nuôi con cái dậy cháu..ước hy vọng nên người

Giờ phía trên Cha Mẹ mỉm cười
Nhìn về con cái cháu..sườn trời đầy hoa
Dù rằng…Cha Mẹ…đi xa
Công ơn..của Mẹ…của Cha..ngất trời.

MẸ ƠI!

Tác giả: Đức Trung – TĐL

Mẹ ơi ! vô mon Vu lan
Con càng lưu giữ u vô vàn kính yêu
Bây giờ u vẫn bay siêu
Về điểm đặc biệt lạc…bao điều lưu giữ hy vọng.

Thương con cái kể từ khi lọt lòng
Đến khi ẵm ngửa u bồng bên trên tay.
Lớn lên tới trường trời Tây
Ở mái ấm u vẫn từng ngày toan lo.

Nắng mưa đâu quản lí gian ngoan nan
Đông về nóng sốt, chang chang nắng và nóng hè
Một bản thân u bước đàng quê
Bao năm vất vả trở về sớm hôm.

Từ rạng đông cho tới hoàng hôn
Suốt ngày tần tảo…biết ơn u nhiều
Mẹ luôn luôn vì như thế người con yêu
Vu lan lưu giữ mẹ… bao điều xót thương !

Lòng con cái cung kính dưng hương
Nam Mô… Bồ Tát…hồn vương vãi thiên hạ.
Nhìn con cái u đứng tần ngần
Con thương u lắm…vạn chuyến u ơi..!!

5. Chùm thơ về phụ vương u vô đạo Phật thâm thúy lắng cảm xúc

Trong đạo Phật chữ Hiếu được bỏ trên tiên phong hàng đầu và sở hữu mức độ phủ rộng cho tới quý khách. Cha u dường như không quản lí gian khó, vất vả sinh trở thành rời khỏi tao, nuôi tao lớn khôn, cứng cáp. Có thương yêu thương, đức mất mát nào là hơn thế nữa. Cùng lắng lòng với chùm thơ về phụ vương u vô đạo Phật tại đây nhằm cảm biến các bạn nhé !

tho-ve-cha-me-05

Thơ về phụ vương u vô đạo Phật

Lòng Thành Dâng Mẹ Tách Trà Vu Lan

Ai đi tìm kiếm thám thính lợi danh
Mẹ tôi chỉ chung ngọt lành lặn mang lại con
Một đời lội suối trèo non
Miễn sao con trẻ của mình nằm mê tròn trặn giấc say.

Nhận về phần mình hết vị đắng cay
Dãi dầu sớm tối bàn tay chai sần
Ngày mưa vớ miêu tả chợ gần
Nắng lên bao nhiêu bận tảo tần chợ xa thẳm.

Con rộng lớn khôn ngoan, tuổi tác u già
Nhớ khẩn thiết giờ ..ơi à…Mẹ ru!
Mẹ giờ bấc lụn ,đèn lu
Ngóng coi con trẻ của mình bóng quáng gà mịt khơi

Tháng bảy về, lá vàng rơi
Đây mùa hiếu thảo khu đất trời nở hoa
Con chiều ni, quay về nhà
Lòng trở thành dưng Mẹ tách trà Vu Lan!

VU LAN SÁM HỐI

Tác giả: Hà Thanh Hoa

Hôm ni Đại lễ Vu Lan
Thắp tâm hương thơm kính song đàng thân thiện sinh
Hơn chục năm biệt ly tình
Mẹ phụ vương về cõi vĩnh hằng thiên thu!

Ơn chăm sóc dục đức cù lao
Đáp đền rồng báo hiếu nào là đâu vẫn tròn
Nay sám hối hận tận lòng con
Cầu chư Phật phỏng hương thơm hồn u cha…

CON CÒN NỢ MẸ…MẸ ƠI !!!

Thơ: phẳng phiu Lăng Tím

Vu Lan cho tới lòng con cái lưu giữ Mẹ
Lời ru nôi khàng khẽ thuở nào
Mẹ là ngàn vạn ánh sao
Bao la trời rộng… ngọt ngào và lắng đọng sữa thơm

Thu một vừa hai phải cho tới vàng ươm phân tử nắng
Mẹ hy vọng con cái mãi chẳng thấy về
Cánh diều vi vút triền đê
Con đò đợi bến sông quê lặng buồn

Con lưu giữ Mẹ mưa tuôn khóe mắt
Nợ Mẹ nhiều se Fe niềm riêng
Bao la tình thương Mẹ hiền
Cho con cái toàn bộ bình yên ổn mon ngày

Nợ Mẹ cả vòng đeo tay rét áp
Trời mưa dông bão táp khó nhọc nhằn
Một đời vất vả khó khăn khăn
Trên hai con mắt u in hằn thời gian

Con nợ Mẹ vô vàn điều nữa
Tóc bạc.nhạt quá nửa đời người
Đong chan chứa tình Mẹ yêu thương ơi
Tim con cái ghi tự khắc từng tiếng thương cảm.

MẸ !

Thơ: Nguyễn Trâm

Rằm mon bảy Vu Lan mùa hiếu hạnh
Về Phật Đường chào đón đóa hồng tươi
Mẹ rời khỏi chuồn khi con cái không nhiều tuổi tác đời
Chưa hiểu không còn nụ mỉm cười vương vãi phiền não

Đóa hồng bạch con cái chuyển vận bên trên ngực áo
Dạ rưng buồn hiếu đạo chẳng tròn trặn câu
Lời ru nôi ấp ủ niềm mơ ước đầu
Theo nhịp võng lắng thâm thúy vào cụ thể từng tối

Con còn lưu giữ hương thơm sen bùn u lội
Dáng hao gầy còm bươn cuống quýt những chiều mưa
Áo bùn nâu thương biết bao nhiêu mang lại vừa
Chân nứt nẻ đàng tưa se làn gió

Nghe sóng dậy tràn lan chống tim nhỏ
Khi u hiền hậu cưỡi gió máy hạc quy tiên
Mẹ yêu thương ơi dẫu sở hữu lắm bạc tiền
Đâu mua sắm được tình linh nghiệm ấy nữa

Ôi! nghẹn đắng như dao cào vết cứa
Xót xa thẳm lòng những bửa cháo hẩm hiu
Trời phương Nam giờ chim vịt kêu chiều
Lòng nguyện khấn Mẹ siêu miền đặc biệt lạc.

MÙA HIẾU HẠNH

Thơ: Sen Nguyễn

Con mong ngóng mai này được báo hiếu
Mà cuộc sống đâu sở hữu mãi bình yên
Cha về núi nhằm ngay tắp lự bao nặng nề trĩu
Mẹ đau buồn gánh Chịu đựng cảnh lụy phiền

Nay đại lễ hồng liên ngời rực sáng
Dâng thân mẫu mãi rạng ánh quang đãng hào
Lòng khát khao xiết bao nào là quên lãng
Hiếu nghĩa này như áng ngự trời cao

Ngọn đèn thắp tuôn trào loại châu đổ
Cổ nghẹn nhức từng điểm thương nhớ người
Đóa hồng White nào là tươi tắn bên trên áo cổ
Bấy nhiêu mùa cánh vỗ lệ chan chứa ngươi

Bờ môi nhỏ nụ mỉm cười như chung nhặt
Mỏi sút cơ nào là tắt được bao giờ
Mùa hiếu thảo ngơ ngẩn bên trên ánh mắt
Con gởi vô cây bút bịa những vần thơ.

NHỚ MẸ

Thơ: Trần dựa Bích

Vu lan về con cái lưu giữ Mẹ nhiều hơn
Muốn phân trần công ơn dày của Mẹ
Nhưng Mẹ ơi giờ phía trên con cái thì thầm khẽ
Dưới cái hiên cơn gió máy nhẹ nhàng cất cánh về

Tháng bảy ơi van gửi những niềm mê
Ngâu xì sụt reo câu thề thốt vô gió
Nhắn nhủ lòng mang lại con cái van bày tỏ
Đóa huê hồng kể từ ngõ nhỏ con cái dâng

Bông hồng đỏ lòe chuyển vận áo u tưng bừng
Bông hồng White chuyển vận áo con cái tối vắng
Ở điểm xa thẳm suối vàng yên ổn tĩnh lặng
Mẹ sở hữu nghe tuy nhiên con cái chẳng thấy gì

Vu lan về nên con cái ướt sũng bờ mi
Khoảng vô hình dung ko lấy gì lấp lấp
Mẹ yêu kính khi xưa thông thường vồ vập
Nhưng xa thẳm rồi thương lưu giữ ngập trời mưa

Nơi quê nhà xanh rờn ngát những cây dừa
Tuổi thơ ấu u thông thường trả hóng mát
Tháng bảy về gom tình thương dào dạt
Gửi mây ngàn theo đòi mãi ngát mùi thơm.

MÙA LỄ VU LAN

Thơ: Nguyễn Đình Huân

Tháng tám về đem theo đòi gió máy heo may
Mùa lễ vu lan vơi chan chứa thương nhớ
Nhớ u hiền hậu phương xa thẳm điểm thôn nhỏ
Hôm sớm mặt mũi thềm vò võ ngóng con

Mấy chục năm ròng rã kể từ khi còn son
Mẹ vất vả bờ vai sút tóc bạc
Đội nắng và nóng group mưa cả đời gánh vác
Cho những con cái bản thân chững chàng trở thành danh

Gần chín mươi tóc u không có gì xanh
Vẫn áy náy mang lại con cái mặt mũi tấm che hy vọng đợi
Đứa con cái xa thẳm lòng thương nhớ vời vợi
Con biết bản thân luôn luôn sở hữu lỗi u ơi

Mỗi ban mai con cái vẫn cám ơn đời
Vẫn còn u để sở hữu điểm nương tựa
Cám ơn u nuôi con cái vày loại sữa
Dạy con cái nên người thắp lửa con cái tim

Lễ vu lan con cái lặng lẽ chuồn tìm
Bông hồng đỏ lòe với nỗi niềm cảm xúc
Thật kiêu hãnh con cái gắn bên trên lồng ngực
Còn u vô đời niềm hạnh phúc vô hạn.

VU LAN VỀ NHỚ MẸ CÙNG CHA

Thơ: Hoàng Đài

Vu Lan về khóe đôi mắt lại rưng rưng
Bao nỗi lưu giữ theo đòi từng canh trỗi dậy
Bóng Cha Mẹ mới mẻ hôm nào là con cái thấy
Dưới chiều buông lập cập rẩy miếng vai gầy

Vu Lan về xào xạc những tàng cây
Mưa rinh rích đong chan chứa hồn lữ thứ
Nhớ Cha Mẹ nghe rớt sầu tư lự
Tháng năm loại tự động nhủ với lòng con

Nơi trần thế Cha Mẹ dường như không còn
Để con cái mãi héo hon từng tấc dạ
Tình kiểu mẫu tử với con cái là vớ cả
Kiếp mọn này Người vẫn tặng ban cho

Nhớ thương Cha nằm trong Mẹ tựa thân thiện cò
Chịu gian khổ quan tâm đời con cái trẻ
Bông hồng White nén nhang thơm sực đượm khẽ
Tấm lòng trở thành nhỏ bé nhỏ kính dưng lên

Chẳng còn đâu thời cơ nhằm đáp đền
Con chỉ biết cầu đấng bên trên soi xét
Cho Cha Mẹ mãi bình yên bất diệt
Cõi thiên đường tinh nghịch khiết tựa sương mai.

6. Những bài bác thơ báo hiếu phụ vương u cần thiết tự khắc ghi

Hôm ni, hãy cũng Thieuhoa ngẫm qua loa những bài bác thơ báo hiếu phụ vương u chan chứa thâm thúy lắng của đa số người sáng tác ghi chép về người u thương cảm với bao nỗi niềm hóa học chứa chấp. Chắc hẳn qua loa những loại thơ này cũng tao lại nhìn thấy ở đâu đó hình hình họa của phụ vương u vô tim với những ký ức xưa cũ.

tho-ve-cha-me-06

Thơ báo hiếu phụ vương mẹ

CÔNG CHA NGHĨA MẸ SINH THÀNH

(Sưu tầm)

Chuyện đời lắm khi trớ trêu
Đau thương vì như thế vày chữ bần hàn vô ta
Dù sao cũng lưu giữ u già
Dày công bảo vệ thiết tha bổng tình nghĩa.

Cha là độ sáng bình minh
Mẹ như trăng sáng sủa lung linh tối tàn
Cho con cái cuộc sống đời thường huy hoàng
Với bao ước mong tràn lan thương cảm.

Dẫu con cái luôn luôn sinh sống tha bổng phương
Vẫn luôn luôn ghi lưu giữ đoạn ngôi trường u qua
Biển trời to lớn bao la
Nhưng ko sánh nổi nghĩa phụ vương cao vời.

Mẹ ơi con cái vẫn cạn lời
Mong sao chữ hiếu một đời xứng danh
Cảm ơn phụ vương vẫn chân thành
Cho con cái cuộc sống đời thường vô xanh rờn với đời.

Nhớ tiếng u cha

(Sưu tầm)

Mẹ là biển cả cả thênh thang
Cha là ngọn núi sanh trọng thân thiện đời
Cho con cái cuộc sống đời thường tuyệt vời
Với bao no rét kể từ thời thơ ấu.

Mẹ hiền hậu dìu những giấc mơ
Cho con cái chấp cánh cất cánh vô tương lai
Ơn phụ vương nghĩa u đong đầy
Sớm hôm vất vã hao gầy còm lao tâm.

Chỉ hy vọng con cái chớ sai lầm
Sa vô cạm bẫy thăng trầm thế gian
Dòng đời sóng gió máy miên man
Con yêu thương hãy lưu giữ chớ gián trá lòng.

Tiền tài vật hóa học hư hỏng không
Chỉ là 1 trong chút phấn hồng nhưng mà thôi
Làm người bể đau khổ đơn côi
Nên con cái vẫn nắm được rồi u ơi.

Từ ni cho tới đầy đủ muôn đời
Con van ghi tự khắc những tiếng u cha
Sống luôn luôn đem những thiệt thà
Yêu tình nhân các bạn mới mẻ là chủ yếu nhân.

Lòng mẹ

Mẹ là tia nắng và nóng đời con
Đêm ngày đau khổ đặc biệt héo sút sắc xuân
Bấy lâu u vẫn ngấm nhuần
Những áy náy gạo mắm thay đổi luân ở đời.

Lo từng giấc mộng à ơi
Mảnh quần vải vóc áo những tiếng hát ru
Nhiều hôm gió máy bão mịt mù
Mái tranh giành dột nước nên thu lại sát.

Nhọc nhằn u chẳng tiếc thân
Gánh đời u quẩy vai trần vẫn mang
Những tối lệ ướt sũng nhị hàng
Giàu no không nhiều đầy đủ bần hàn sang trọng u buồn

Dẫu trời nắng và nóng sụp đổ mưa tuôn
Chẳng thực hiện mang lại u nên chui luồn đâu
Là con cái chớ nhằm u sầu
Thương phụ vương lưu giữ u mon ngâu tìm tới.

Cha tôi

(Sưu tầm)

Cả đời phiền lòng mang lại con
Tuổi già nua mức độ yếu ớt sườn lưng khòm chân đau
Ngày xưa mưa nắng và nóng dãi dầu
Gian nan cùng cực phụ vương đâu chán nản lòng

Củ khoai củ sắn bên trên đồng
Chắt chiu nhặt nhạnh gồng gánh nuôi con
Cha hy vọng bữa đói ko còn
Để con cái no bụng ngủ yên giấc nồng

Một đời áo vải vóc mái ấm nông
Phủ chan chứa sương gió máy ướt sũng ròng rã mồ hôi
Sớm khuya đồng ruộng thân thiện trời
Tay phụ vương cầy cuốc mang lại đời con cái xanh

Tóc phụ vương mây White phủ giăng
Con hy vọng phụ vương mãi mạnh khỏe mặt mũi con
Đáp đền rồng chăm sóc dục công ơn
Mong phụ vương mừng rỡ khoẻ nhiều hơn thế nữa con cái mừng.

Đôi đôi mắt mẹ

(Sưu tầm)

Yêu sao hai con mắt u hiền
Giàu lòng nhân ái rộng lớn miền bao dung
Đời bần hàn vật hóa học mông lung
Lạc quan liêu u sinh sống hoà cộng đồng giờ cười

Tình thương sánh tựa biển cả trời
Có vô đôi mắt u một đời hy sinh
Cho con cái mang lại nghĩa mang lại tình
Quên chuồn vất vả thân thiện bản thân sớm hôm

Vòng tay êm ấm u ôm
Ru con cái giấc mộng tối hôm mỏi mòn
Lời ru domain authority diết lòng con
Khắc thâm thúy vô dạ Fe son ko mờ

Những ngày thơ ấu đần độn khờ
Mẹ yêu thương u nựng vô bờ vì như thế con
Giờ phía trên bé nhỏ phỏng chẳng còn
Vẫn áy náy vẫn ngóng coi con cái sớm chiều

Mẹ ơi! thương quá thiệt nhiều
Giản đơn giản dị từng chiều mặt mũi con
Mong u ăn chất lượng ngủ ngon
Để con cái nương tựa nhằm con cái cậy nhờ

Cuộc đời sóng gió máy đợi chờ
Gập ghềnh khúc khuỷu ngờ đâu ai hay
Sểnh chân lỡ chệch vòng quay
Nhìn vô đôi mắt u thấy ngay lập tức đàng về.

Xin lỗi cha

(Sưu tầm)

Cha ơi ! Con vẫn nhiều tối thức trắng
Viết những bài bác thơ thâm thúy lắng yêu thương đương
Con vô tâm ko biết những tối trường
Mùa nắng và nóng hạn…
Cha nai sườn lưng kéo nước… đem gió máy sương
Cho vụ mùa xanh rờn tốt…
Con vô tình ước những điều ngu dốt
Rằng thời hạn hãy ko ngớt trôi nhanh
Đâu hiểu được phụ vương vẫn quá tuổi tác xanh
Tóc muối bột xài đời tô trở thành bạc trắng…
Vai vần vật vô nắng và nóng trưa thì thầm lặng
Đôi chân gầy còm bước nặng nề gánh mẹo sinh
Lo mang lại con cái nhưng mà quên thất lạc thân thiện mình
Con lại bận với ông tơ tình dang dở…
Con vẫn buồn khi tình nhân hờn dỗi
Con khờ dại với mộng mơ xa thẳm xôi
Mùi khu đất – khét nắng và nóng – giọt mồ hôi
Mùi dịu dàng đã thử con cái chợt tỉnh
Ơi phụ vương ơi ! hiểu lúc nào phụ vương hỡi !
Con đáp đền rồng được ơn nghĩa đời cha
Khi biển cả thâm thúy và trời rộng lớn bao la
Chẳng đo được công huân phụ vương vun đắp…

Cha tôi

Đời phụ vương nặng nhọc gian ngoan truân lắm
Bốn mùa mưa nắng và nóng tắm mồ hôi
Những tối nhộn nhịp từ tốn mây trôi
Giấc ngủ ko chan chứa thương con cái thơ lạnh
Bao ngày tan ròng rã mưa ko Chịu đựng tạnh
Dáng lum khum gánh bó củi tròn
Mái tóc hằn màu sắc sương gió máy mỏi mòn
Đôi chân gầy còm cũng không hề lành lặn lặn
Bát cơm trắng ko chan chứa chấm thìa muối bột mặn
Chén canh rau xanh phụ vương nuôi nấng đời con
Xin lỗi phụ vương con cái chữ hiếu ko tròn
Chút tài mọn con cái ko tạo nên sự sự
Cha vẫn già nua con cái vẫn người con hư
Đã bao chuyến con cái hứa bản thân tiếp tục đổi
Chưa hiểu đời con cái vướng nhiều lầm lỗi
Cha vẫn là kẻ dẫn lối đời con
Con còn lưu giữ thuở bé nhỏ lon ton
Đến giờ đây con cái mức độ lâu năm vai rộng
Cha đau khổ đặc biệt – quan tâm – toan lo – vất vả
Con tự động nhắn gửi bản thân ko vấp váp té đâu phụ vương.

Mẹ !

Mẹ ơi thời điểm ngày hôm nay ngày của mẹ
Viết tặng bài bác thơ thỏa nỗi lòng
Nơi con cái xứ khách hàng trời nắng và nóng nhẹ
Quê bản thân đã không còn ngày đông phong?
Bỗng lưu giữ những ngày con cái bé nhỏ thơ
Vòng tay, giờ hát, nhịp ầu ơ
Chạnh lòng con cái mong muốn bản thân chớ lớn
Thời gian ngoan lạnh lùng chẳng đợi chờ
Rồi khuôn mặt mũi u lắm vết hằn
Bàn tay gầy còm guộc bao nhiêu nếp nhăn
Mái tóc trộn sương màu sắc vẫn ngả
Vì con cái, bao tối u trở trăn
Hôm ni kè sông vắng tanh lặng
Lưu vong khu đất khách hàng chẳng cạnh người
Vì ai đời u bao gánh nặng
Người con cái xa thẳm xứ lưu giữ khôn ngoan nguôi
Mẹ ơi! Hôm ni ngày của mẹ
Chẳng hứng đần chi, chẳng chung gì
Chỉ sở hữu nỗi lòng thương khôn ngoan xiết.

Trên phía trên, Thieuhoa đẽ gửi cho tới các bạn tuyển chọn tập luyện những bài bác thơ về phụ vương u hoặc nhất với khá nhiều cung bậc xúc cảm khó khăn nhạt. Hi vọng, sau thời điểm share nằm trong nội dung bài viết, các bạn vẫn chọn lựa được cho chính bản thân mình bài bác thơ hoặc nhất. Cảm ơn chúng ta vẫn sát cánh đồng hành nằm trong nội dung bài viết ! Hẹn tái ngộ chúng ta trong mỗi nội dung bài viết sau !

>>>Đừng quăng quật lỡ: TOP 55+ bài bác thơ về phụ vương hoặc, cảm động va cho tới ngược tim các bạn đọc

Xem thêm: review núi bà đen, tây ninh 2022

Bạn sở hữu lý tưởng nội dung bài viết này?